Hội lưu học sinh Việt Nam tại Trường Đại học dân tộc Quảng tây -Tổ chức giao lưu về ngôn ngữ và văn hóa Việt - Trung.


    Lượm lặt ống bơ ;)

    Share
    avatar
    qiongying218

    Tổng số bài gửi : 25
    Join date : 06/04/2010

    Lượm lặt ống bơ ;)

    Bài gửi  qiongying218 on Tue Apr 06, 2010 1:36 pm

    Mình đã là cựu lưu học sinh mất òi, tình cờ hum nay mới biết đến rum nhà, vote vài phiếu cho hội thật lớn mạnh, nhớ ngày trước nhiều kỷ niệm, đi sang đó cũng chẳng search nổi được thông tin gì, may nhờ có bạn bè giang tay yểm trợ.... Very Happy

    Hy vọng mình cũng đóng góp chút xíu cho rum nhà nhé !!!

    trích từ FB Nhật Ký

    Lúc bé, tưởng yêu là tất cả, là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay.

    Lúc bé, tưởng thành người lớn là lớn, bây giờ đã thấy có nhiều người đã lớn mà vẫn chưa thành người lớn, và đến khi thật sự thành người lớn thì người ta sẽ biết không bao giờ bé trở lại được.

    Lúc bé, tưởng đóng đinh thì đóng đinh, không thích thì là có thể nhổ, bây giờ cảm nhận được đinh có thể nhổ nhưng vết sâu vẫn còn.

    Lúc bé, tưởng mình có thể thay đổi cá thế giới, giờ thấy được ngay cả 1 người còn chẳng có khả năng thay đổi. Có chăng, vẫn chỉ là tự thay đổi mình.

    Lúc bé, cứ thích trở thành người phụ nữ phức tạp, tưởng thế là hay lắm. Giờ phức tạp đến độ không hiểu nổi mình, mới giật mình muốn trở thành một cô gái đơn giản, mà cũng chẳng được nữa rồi.

    Lúc bé, tưởng yêu một người thì dễ, quên một người mới khó. Giờ thấy mình quên đi nhiều người cũng dễ dàng, nhưng để yêu, mới khó làm sao.

    Lúc bé, thích định nghĩa về tình yêu, tình yêu là X, là Y, là A,B,C,D; bây giờ lớn lại cuống cuồng, vì hoang mang, không biết tình yêu thật sự là gì cả .

    Lúc bé tưởng tượng rất nhiếu, và giờ đây khi lớn lên mới nhận ra chuyện cổ tích không bao giờ có thật.

    Lúc bé, vẫn nghĩ rằng tình yêu là mãi mãi, tình yêu là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời. Giờ thì biết yêu đến đó, rồi đi đó, như mưa bóng mây, hay dù có như chớp bể mưa nguồn thì cũng vậy, có đó rồi mất đó. Và thật sự cũng chẳng biết thứ gì là quan trọng nhất

    Lúc bé, tưởng ta lớn lắm. Giờ mới biết, nhìn lại ta ngây ngô biết chừng nào.

    .................................................. .................................................. .........................

    Còn mình, lớn rồi mà ngỡ là mình chưa lớn, có chăng là lớn mà con tim vẫn bé tí teo

    Laughing

      Hôm nay: Sun Nov 18, 2018 10:27 am